Giới thiệutour nước ngoài Tour Châu Âu Tour châu mĩ Tour Châu Átour trong nước Tour miền biển lớn Tour miền núi
*

Giới thiệutour nước ngoài Tour Châu Âu Tour lục địa châu mỹ Tour Châu Átour trong nước Tour miền biển khơi Tour miền núi

Anh đào nở rồi tàn chỉ trong vòng một tuần. Đời sinh sống ngắn ngủi của nó kết thúc đúng cơ hội hoa tươi thắm nhất. Nhật bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin có tác dụng hoa anh đào. Nếu là người, xin làm một võ sư đạo). Điều đó có nghĩa là, lúc 1 võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không lo ngại trước dòng chết, bởi vì, y như hoa anh đào, anh ta đang tự đâm mình với gục xuống ngay lập tức lập tức, ko ngần ngại. Đối với những người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng đến vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về việc ngắn ngủi, phù dung với tính khiêm nhường, nhẫn nhịn.

Bạn đang xem: Hình vẽ hoa anh đào đẹp, đơn giản bằng bút chì, màu nước

 

Cây hoa anh đào đem khuyến mãi được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước không giống trên vậy giới, điển hình là hoa anh đào mặt hồ Tidal Basin ở hà nội thủ đô Washington DC của nước Mỹ. Khi chúng ta du lich my, trải nghiệm vẻ đẹp nhất của hoa anh đào còn là một ở chỗ: trong cả khi mãn khai, một mùa hoa nên kết thúc, đã đến lúc nói lời trường đoản cú giã thì các cánh hoa vẫn sở hữu sắc thắm, hình hài vẹn nguyên khẽ chao nghiêng xuống bao phủ hồng khía cạnh đất, đó là vẻ đẹp rạng ngời và đầy kiêu hãnh. Nếu có một làn gió kéo đến thì muôn ngàn cánh hoa lay phay, lay phay uốn lượn bay bay trong nắng, trong gió … tao nhã và gợi cảm vô cùng. Anh đào hết một mùa không phải với tín hiệu tàn phai…mà ngoài ra chỉ là nhường nơi cho phần nhiều nụ lá xanh đang ước ao trở về mà thôi.

 

 

Truyền thuyết về hoa anh đào

 

khi du lich nhat ban, bạn cũng có thể nghe được mẩu truyện kể về việc tích hoa anh đào. Chuyện nói rằng thời xưa ở xứ phù tang chưa xuất hiện hoa anh đào như bây giờ. Trên một ngôi xóm xinh xinh ven núi phú sĩ, bao gồm một đại trượng phu trai khôi ngô tuấn tú quả cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, bao gồm một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, quan sát cậu bé, mỉm cười cợt đặt vào tay người phụ vương thanh sắt black bóng rồi âm thầm ra đi. Dịp đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi chết thật trong mưa tuyết rồi cơ mà người thân phụ vẫn thẫn thờ chú ý trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vk trẻ, ông nói như thì thầm: “hãy đựng kỹ và giao thanh sắt đó lại cho nhỏ trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó phát triển thành một tìm sĩ lừng danh”.Cha cậu bé xíu qua đời. Người vợ trẻ nghỉ ngơi vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho đại trượng phu trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng bản thân vuốt ve sầu kỹ vật huyền bí nặng nề hà ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn trề vào khung người tươi non anh dũng của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu vẫn run rẫy thốt lên trong cảm hứng nghẹn ngào: “ta phải trở thành một tìm sĩ lừng danh nhất đất nước này” đàn ông trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sư đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn và thưởng thức chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư không cử động hàng giờ đồng hồ liền. Sau cùng ông thở lâu năm lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” cùng chấp thuận.

Xem thêm: 880+ Hình Ảnh Xã Hội Đen Ngầu Đẹp, Chất, Uy Lực Bí Hiểm, 55+ Ảnh Xã Hội Đen Ngầu, Chất, Đẹp Nhất Việt Nam

 

 

thời hạn thấm bay thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với những người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến cho những samurai kiêu hùng tuyệt nhất cũng yêu cầu e dè. Tuy thế còn thanh sắt? chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự bắt buộc được tắm bản thân trong máu ngay trong thời gian ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép mạnh mẽ và tự tin này vào tiết ai khi đại trượng phu chưa hề tất cả kẻ thù, khi đại trượng phu chưa hề đương đầu với kẻ cướp, khi quý ông chưa search được bất cứ lý vị gì nhằm quyết đấu một phen? hôm nay người bà mẹ và tín đồ thầy của nam nhi đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy độc nhất vô nhị của chàng. Hàng ngày khi nắng đã tàn lụi bên trên phú sĩ sơn, đêm đã ngập cả trên thôn núi, cô nàng lại đau đớn nhìn đàn ông ngồi bất động, trầm tư bên phòng bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt đại trượng phu lạnh như tuyết, đấng mày râu ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm bản thân trong tiết để biến chuyển bảo kiếm vô địch thiên hạ.

– Anh thân yêu! có phải chăng so với anh thanh kiếm này là tất cả? nếu như nó không được tắm mình trong máu để chìm ngập trong khí thiêng thì anh vẫn mãi mãi bi đát đau? Nhìn vào phòng bếp lửa, nam giới trai vuốt ve thanh kiếm trong tim và nói lờ đờ rất trái quyết:

– Chỉ buốn nhức thôi ư? ko đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả….. Làm thế nào anh hoàn toàn có thể coi mình là 1 võ sĩ đạo chân thiết yếu khi thanh tìm của anh chưa từng no say vào máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao ngày này yên bình cho thế? Sao không có kẻ giật nào thúc giục anh xuốngkiếm. Không tồn tại kẻ cuồng ngông nào thách đấu cùng với anh?

cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để xác định quyết tâm của mình thôi!

– Anh thân yêu! đến em được vậy lấy thanh tìm của chàng một chút ít thôi cầm cố thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn con trai bằng ánh nhìn buồn thăm thẳm rồi bất thần đâm trực tiếp vào tim. Ngày tiết trào ra ẩm ướt tấm thân mảnh khảnh của nàng, nhuộm hồng mẫu áo kimono trắng nõn, trinh bạch. Con trai trai tá hỏa rú lên gớm hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Bên dưới ánh lửa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc đẹp xanh rực rỡ, hào quang đãng loé lên lung linh lạ thường: nó đã có được no mình trong máu!

 

 

tuy nhiên, từ đó, cánh mày râu trai trọn vẹn cô độc. Ko samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang nơi khác khi đương đầu trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà lúc anh cách vào. Họ từ chối khi anh thách đấu … cho đến một hôm, 1 trong các buổi chiều mùa đông, khi phần đông bông tuyết đầu mùa vừa rơi, con trai trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Quý ông thì thầm: “tha lỗi mang đến anh. Anh đã hiểu rõ rồi…” Chàng bình tâm cắm sâu mũi tìm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra bao phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào tuyển mộ đất…. Tuyết không kết thúc rơi…. Đến sáng, tuyết đang ôm trọn quý ông trai với ngôi chiêu tập vào vòng đeo tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không có ai biết hoa hoá thân từ bỏ thanh kiếm ấy. Tín đồ ta dặt thương hiệu hoa là Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở những nơi. Tuy thế không chỗ nào đẹp bằng hoa đươc ươm mầm cùng trổ bông sinh hoạt vùng phú sĩ sơn.

 

*

Ðối với người viết bài xích này, fan hiện đang sống tại một tiểu bang miền Ðông Bắc nước Mỹ, mỗi năm khi mùa xuân đến, không tồn tại gì thích thú hơn là được ngắm hoa đào nở rộ ven đường, hồng thắm trong sân cỏ công ty ai xanh biếc, cùng tôi say mê nhất là cơ hội hoa rụng, vô vàn cánh hoa bé nhỏ tí ý muốn manh mang 1 màu hồng đang độ tươi thắm nhất rụng đầy khía cạnh đất thông thường quanh gốc cây, như trải lên sảnh cỏ một lớp thảm hồng, và một cơn gió vơi thoảng qua, muôn vàn cánh hoa cuốn luân chuyển lên theo làn gió, bay la đà, vào một lúc tình cờ, phát hiện hình ảnh ấy ta tất yêu nào ko buộc mồm kêu lên “Ôi đẹp mắt quá, diễm kiều quá!” cùng tôi cũng gật đầu với một vài quan niệm cho rằng cái chết đẹp nhất là tử vong của hoa đào. Ðẹp nhất chính là ở khu vực này. Khi còn ở trên cành, hoa cũng đẹp nhưng nét đẹp đó vượt thực khó mang về cho ta một cảm xúc ngậm ngùi yêu đương cảm, lúc nó lìa cành rơi rụng đầy khía cạnh đất đó là lúc nó không còn thực nữa nhưng đã trở yêu cầu nửa thực nửa hư, chính là lúc gợi cho ta một niềm cảm thương sâu sắc nhất. 

*

Phải, không tồn tại cái chết nào đẹp hơn tử vong của hoa đào, cũng như người Nhật mệnh danh cái bị tiêu diệt của một võ sĩ, tôi trù trừ nhiều về bạn Nhật, cũng phân vân nhiều về võ sĩ đạo, tuy vậy mỗi năm được ngắm hoa đào trên khu đất Mỹ, từ từ tôi bất chợt nhận ra, ít nhất là trong mẫu chết của các loài hoa, chết choc của hoa đào, đẹp nhất nhất ý nghĩa sâu sắc nhất, dù tiếp nối muôn nghìn cánh hoa rơi rụng như một tờ thảm hồng cũng sẽ trở thành cát bụi, cơ mà ít ra trước lúc trở thành cat bụi, nó đang gợi lên mang đến nhân gian một cảnh quan diễm lệ và một chân thành và ý nghĩa sâu sắc, thiết tha. Tôi đang không ngăn được nỗi xót xa ngùi ngùi khi thấy được gió dập mưa vùi rất nhiều cánh hoa tan tác rụng rơi, tuy thế đồng thời cũng buộc phải công nhận rằng đang có những chiếc chết làm đẹp chốn nhân gian y như cái chết của hoa đào. đo đắn có ai thấu hiểu với tôi thương nuối tiếc cho tử vong của hoa đào không.