thantuongbolero.vn - từ bây giờ trời đổ mưa, tôi nôn nóng gấp lại tranh ảnh mộc mạc cất gọn bởi vì sợ mưa làm cho ướt nhẹp tuổi thơ.

Bạn đang xem: Nhà có ba chị em

***

Miền núi trong thời gian 90, tuổi thơ bà bầu tôi như một bức tranh quê mộc mạc nhưng sau này mọi khi nhắc lại tôi phải rón rón rén mở ra, rồi cẩn thận gấp lại sợ một tiếng tiếng còi hay chuông điện thoại cảm ứng thông minh rung cũng hoàn toàn có thể phá hỏng cả bức tranh. Công ty chúng tôi khi đó cũng chẳng hiểu gắng nào là nhiều nghèo, niềm phần khởi khổ vì chưng nhà như thế nào trong xóm cũng tương tự như nhau. Quần đứa nào cũng đều có hai nắp sinh sống mông và đôi dép gồm đến chục lần ba nung dao hàn lại. Không năng lượng điện lưới, mặt đường nhựa tốt internet. Chắc hẳn rằng vậy mà tôi vẫn luôn gọi mọi tháng thời gian trước là miền yêu quý nhớ. Cũng không phải vì đó là 1 trong những tuổi thơ đầy kinh hoàng mà vì chưng đó là mọi tháng ngày chẳng khi nào trở lại. Những tháng ngày ít ỏi cả ba mẹ tôi đích thực được ở mặt nhau.

Chị cả to hơn tôi ngay sát một gần cạnh nên gồm phần thua kém nhất. Chị luôn luôn phải làm cho mọi vấn đề mà không được quyền nhõng nhẽo như tôi. Chị xông xáo như một người con trai. Đêm mưa gió chị phăm phăm soi đèn một mình xuống suối bình chọn máy phát năng lượng điện xem tất cả rác cuốn vào không. Trong kí ức tôi về miền thương nhớ ấy chị mảnh mai, dỡ vát và cũng có thể có chút tài văn nghệ. Vững chắc vậy mà về sau chị cũng một thời là Hằng Nga vào lòng ít nhiều bạn trai cùng khóa.

*

Còn chị nhì tôi hay ốm vặt với tính tình cũng đành khô cứng nhất. Tôi là em út ít nên bao gồm phần tương đối bướng và khôn cùng tài ăn vạ. Hai người mẹ sêm sêm tuổi nhau phải không tránh khỏi gượng nhẹ vã. Nhớ tất cả lần tôi và chị nhì nghịch dại bố quát ko được định chũm roi đánh, tôi ăn vạ nguyên ngày nằm bẹp bên nhà chưng mãi hôm sau mới chịu về. Ba con người, bố tính giải pháp mỗi shop chúng tôi là một mảng màu sắc ghép lại trong bức tranh đầy color sắc. Tất nhiên đó hồ hết là những màu sắc tươi đẹp nhất mà cửa hàng chúng tôi đã đi qua. Là gần như đêm rủ nhau đốt đuốc bắt châu chấu sáng rực cả cánh đồng. Là phần nhiều chiều lượm rêu đá xuất xắc gạn khe bắt cá rồi ý ới hotline nhau đi tắm cười đùa nhộn nhịp cả khúc sông quê.

Xem thêm: 99 Hình Ảnh Chim Các Loại Đẹp Quý Trên Thế Giới Phải Xem Ngay

Năm 15 tuổi chị cả tôi theo học tập xa nhà. Chẳng thọ sau ba bà mẹ lần lượt ra phố huyện rồi lên tỉnh học tập trường nội trú. Cuộc sống thường ngày sau này của công ty chúng tôi là phần lớn ngày mon tự lập và xa nhau. Tháng một lần thuộc về ăn vội bữa cơm, nói dăm tía chuyện rồi ai nấy lại nhanh chóng bắt xe pháo về trường. Bẵng đi rồi cũng thành quen. Tôi chẳng mấy bận lòng đến chuyện sống xa nhau nữa. Cho đến ngày chị cả tôi mang chồng. Tôi ngồi trước hiên nhà khóc tưởng tràn ngập khúc sông. Ngày chuyển chị về nhà ông xã ba chị em quốc bộ suốt tuyến phố gần công ty chị bịn rịn chẳng mong muốn rời. Mà lại hóa ra sau đây tôi còn đi qua con đường ấy nhiều hơn chị.

Rồi cả ba chị em tôi những lần lượt có cuộc sống thường ngày riêng rước chồng, sinh con. Đã gồm có ngày mon chông chênh của hôn nhân, của khắc nghiệt cuộc sống đời thường khiến công ty chúng tôi quên hỏi thăm nhau bao gồm ổn không. Shop chúng tôi cũng ít giành riêng cho nhau số đông lời yêu thương như trước. Tuy vậy những tích tắc khó khăn nhất cửa hàng chúng tôi vẫn luôn luôn bên nhau. Ngày tôi đi sinh chị cả tôi rớt nước mắt đứng ngồi đến mức bác sĩ nhầm tín đồ đi sinh là chị. Thỉnh thoảng gặp gỡ nhau kể lại mà lại vẫn mỉm cười không ngớt.Mấy hôm trước tim tôi tất cả chút sự việc phải uống dung dịch trợ tim chị cả bảo tôi loại gì đề nghị buông bỏ phải ghi nhận bỏ đi, ko nên xem xét nhiều. Tôi và chị hai phì cười. Hạnh phúc thỉnh thoảng chỉ cần những khoảnh khắc giản đơn như thế.

Hôm nay trời đổ mưa. Tôi chóng vánh gấp tranh ảnh cất gọn, sợ mưa làm cho ướt nhẹp tuổi thơ, ướt ba cô bé trốn ngủ trưa đi bắt chuồn chuồn.