Tôi ngồi nhìn mưa mặt khung cửa sổ với bóc trà chị em vừa mới pha. Mưa luôn làm lòng tôi tự khắc khoải, day dứt… Ngồi 1 mình tĩnh lặng nhằm thả hồn rong ruổi về vùng trời kỷ niệm, để nhớ về năm mon của tuổi thơ.

Bạn đang xem: Mưa bên cửa sổ

Tôi ngồi nhìn mưa mặt khung hành lang cửa số với tách trà bà mẹ vừa mới pha. Mưa luôn làm lòng tôi xung khắc khoải, day dứt… Ngồi một mình tĩnh lặng nhằm thả hồn rong ruổi về vùng trời kỷ niệm, nhằm nhớ về năm tháng của tuổi thơ.


*
(Ảnh: violet.vn)


Tháng bảy ở đề nghị Thơ giờ chiều thường mưa. Ngồi trong nhà trời đã oi bức, lạnh hầm hập ngột ngạt và khó thở thế mà bất chợt chốc mây đen kịt kéo về, trời đất buổi tối sầm. Gió thổi tung áo xống đang phơi sau nhà, có tác dụng bay những cái lá vào rổ cô hàng xóm phơi làm thuốc chưa kịp cất. Gió cuốn đám bụi mặt đường thành hồ hết xoáy lốc nhỏ. Phía cuối chân trời hầu như tia chớp nhấp nháy, sấm vọng ầm ì. Mưa…


Mưa rơi ầm ầm trên mái tôn, mưa hắt qua form kính cửa ngõ sổ, mưa tràn lên sân nhà tràn trề lối ra đi vườn, mưa ngấm ướt tường cũ rêu phong. Giàn dây leo mồng tơi sau đơn vị run rẩy dưới trận mưa tầm tả. Mưa rơi lộp độp trên ngôi nhà bị dột, bà bầu tôi đề nghị lấy cái thau nhựa để hứng nước mưa.


Tôi ngồi nhìn mưa bên khung cửa sổ với bóc trà người mẹ vừa new pha. Mưa luôn làm lòng tôi tự khắc khoải, day dứt… Ngồi 1 mình tĩnh lặng một chút ít để thả hồn rong ruổi về vùng trời kỷ niệm, để nhớ về năm mon của tuổi thơ...

Xem thêm: Ảnh Vườn Hoa Hồng Đẹp Nhất, Những Hình Ảnh Đẹp Nhất Về Hoa Hồng Leo Kiêu Sa


Tôi ghi nhớ về chiếc sân gạch men trước nhà nằm bên cạnh con mương xuôi theo đường cái mỗi lúc mưa ngập nước, cá rô, ếch, nhái khiêu vũ lên bờ. Khoảng đó cá, cua… những lắm, chỉ cần một mẫu rổ tre hay chiếc thau vật liệu nhựa là tha hồ nhưng mà bắt. Vào số đông hôm trời mưa kiểu gì các bạn cũng được một bữa cơm nâng cấp ngon miệng với món cá chiên, canh cua mồng tơi…


Tôi nhớ phần đa buồi chiều ngồi làm bài dưới mái hiên, chạy ra đón ba tôi nhóm mưa đi dạy dỗ học về, trên chiếc xe đạp cũ chở bao nhiêu là trái cây để sẵn sàng cho mẹ bán hàng buổi tối. Nghĩ lại càng thấy thương phụ huynh ngày ấy khổ cực hy sinh biết bao nhiêu làm cho con dòng được ăn học tử tế.


Tôi nhớ đông đảo hôm trốn ngủ trưa rủ chúng ta tắm sông, mạo hiểm tập bơi qua bên Cồn Khương chơi, mò cua, bắt dế, hái bắp, bẻ xoài. Bất thình lình cơn mưa rào quất tới tấp xuống phương diện mũi, gửi nào đứa nấy ướt sũng.


Tôi nhớ mang đến ngôi ngôi trường Trung học rộng lớn An xóm Trang mộc mạc, solo sơ. Mỗi một khi mưa xuống trời tối om, trong lớp không có đèn nên đôi lúc không bắt gặp chữ gì trên bảng hết. Nhớ phần lớn đêm trực trường bọn con trai ôm nhau ở ngủ bên trên những bàn học kê làm cho giường trong tiếng mưa rơi tí tách…


Thế cơ mà đã tía mươi năm tôi xa bắt buộc Thơ, tía mươi năm tảo quắt cồn cào nhớ thương. Chỉ bao gồm kỷ niệm là vẫn hiển hiện tại còn đó, như mới ngày ngày hôm qua đấy thôi. Ngày giã từ thành phố để đi du học tôi chẳng bao giờ nghĩ là mình sẽ xa mãi, quăng quật lại quê hương để sống chỗ đất khách. Làm thế nào quên được con đường rợp mát bóng mát xanh, cây cầu nho nhỏ, cái sông dịu dàng mà từng ngày tôi đã từng đi qua. Làm thế nào quên được bến đò thân thuộc với rặng dừa xanh, với mức trời bàng tệ bạc tuổi thơ…


Ngày mai tôi lại căn nguyên trở về với cuộc sống thường ngày thực tại, cuộc sống phiêu bạt mưu sinh. Tôi chạy xe chầm chậm chạp một vòng để chia tay thành phố Cần Thơ… chia tay hồ hết kỷ niệm. Trời lại lác đác mưa. Mưa rơi bên trên tóc, trên trán chảy xuống đôi mắt tôi. Hình như trong lòng tôi cũng đang sẵn có mưa? Tôi cố gắng tận hưởng trọn thật sâu những tích tắc hạnh phúc bình thường này. Tôi đứng im re ngắm thành phố, gồm tiếng vọng từ nơi miền ký ức xanh thẳm cảnh báo tôi hãy sống cùng yêu quê hương mình nhiều hơn.


*

*
Đọc nhiều




*
*

gmail.com.


-- link website --Trung trung tâm Xúc tiến Du lịchBáo Công an Nhân dânSở nntt và cải cách và phát triển nông làng tỉnh An GiangTin tức miền Tây