Quê hương các bạn là cánh đồng lúa phẳng lì ngan ngát mùi hương lúa non, được coi là dòng sông nhàn soi nhẵn rặng liễu ảm đạm hay mặn nồng mùi hương muối của biển khơi khơi. Quê nhà tôi trập trùng đều ngọn đồi của hàng Trường Sơn. Tôi yêu quê tôi, cùng tôi tin bạn cũng để dành cho quê nhà mình một niềm yêu quý như thế.

Ấn tượng trước tiên về quê chắc rằng là núi đồi. Phần lớn ngọn đồi điệp trùng kéo nhau tạo thành một dải lâu năm ôm trọn ngôi làng nhỏ. Tôi đam mê đứng trường đoản cú phía xa để ngắm nhìn xóm làng, nhất là phần lớn buổi hoàng hôn, khi mặt trời e ấp buông xuống nấp sau hàng núi, chỉ từ lại các ráng vàng nỗ lực đỏ bên trên nền trời. Lúc ấy, số đông thứ thật an ninh và tĩnh lặng.

Những mái ngói đỏ tươi nổi bật lên giữa màu xanh da trời núi đồi và cây cối, giống như tấm voan điểm xuyết vài chấm đỏ lắt nhắt phủ lên khuôn mặt đầy đặn của bạn con gái. Để khi cách lại gần, vén tấm voan che mặt ấy lên, người ta mới cảm nhận ra vẻ rất đẹp mộc mạc mang lại nao lòng. Lũy tre làng ngoằn ngoèo nghiêng mái tóc con gái của mình mang lại gió chiều mơn man. Sản phẩm cau đứng trầm ngâm chú ý trời.

Mẹ bảo trước kìa làng tôi nhiều cau lắm dẫu vậy bom Mỹ giội xuống quật ngã hết rồi. Tôi nghe, thấy nhấc lên một nỗi niềm nuối tiếc.

Con mặt đường làng cong vút chạy quanh. Tôi ưng ý tản bộ trên con phố đá sỏi ấy. 2 bên đường, sản phẩm cây chè được cắt tỉa nhỏ gọn tạo cảm hứng dễ chịu. Chân tôi luôn tạm dừng ở cây sứ lớn trước cổng nhà bà Lộc. Mùi hương hoa sứ thoang thoảng quyện trong gió như níu giữ lòng người.

Bạn đang xem: Chim bay về tổ

Xem thêm:

Ngày bé, đứa bạn hàng thôn từng lẻn vào hái trộm mọi bông hoa màu trắng ấy kết thành vương vãi miện đội lên đầu tôi. Cái đám hỏi nho nhỏ của nhì đứa trẻ bao gồm hoa sứ làm chứng nhân.

Hương hoa cứ vắt hòa với mùi hương gió, mùi hương đất, lởn vởn cả trong giấc mơ nhỏ xíu con. Cũng lạ, tại đây ít hoa tuy vậy với tôi, hoa nào cũng đẹp. Sản phẩm râm bụt lối vào trong nhà ngoại mỗi bận đơm hoa số đông bị tôi vặt sạch mát để nghịch đồ hàng. Hoa bông bụt đỏ chót như môi bé gái. Tụi trẻ con đứa nào cũng thích bóc cánh hoa ra làm hai rồi gắn lên hai bên má như tín đồ ta diễn tuồng. Kỷ niệm xanh ngắt như sương sớm.

Một chiếc lá rơi cũng đầy đủ chao nghiêng ký ức.

Đã tất cả lần tôi đứng ngẩn ngơ chú ý làn sương từ phòng bếp nhà ai uốn nắn lượn trong hoàng hôn. Màu khói mỏng dính manh thân ánh chiều tà sao mà không nguy hiểm quá đỗi. Người dân quê bình dị, họ sẵn sàng chuẩn bị nhường cơm sẻ áo cho nhau khi chạm mặt khó khăn. Họ cần cù và chịu khó. Mọi vồng khoai, luống lạc xanh um bên trên cánh đồng bé dại ở mảnh đất được bao quanh bởi núi đồi này là dẫn chứng cho sự siêng năng lao động của họ.

Ông tôi khi nào cũng khuyên bé cháu: “Làm khi lành để dành khi đau”. Năm này qua tháng khác, bố tôi, bà bầu tôi, cậu dì tôi và tín đồ làng đều phân phối mặt mang đến đất, bán lưng cho trời nhằm kiếm sinh sống qua ngày. Những năm lũ bự hay hạn hán, lạc mất mùa, shop chúng tôi dìu nhau qua cơn đói khổ. Dù trở ngại bao nhiêu thì tình tín đồ vẫn không khi nào bị quăng quật quên. Tự nhủ lòng cố gắng học thiệt tốt để làm giàu cho quê mình, cho bớt cái lam bè cánh của cuộc đời nông dân.

Ngước quan sát trời, những bọn chim chấp chới bay về rừng sau đó 1 ngày kiếm nạp năng lượng mỏi mệt dẫu vậy đầy niềm vui. Nhớ nghe tôi, mai này dẫu gồm làm một cánh chim cất cánh xa thì cũng yêu cầu biết quay về như bầy chim trời ấy.