*

. ĐIỀN PHƯƠNG THẢO

*

Minh họa của Tân Hà

Trong gia đình, ông ngoại luôn luôn là tín đồ được kính trọng, là tấm gương sáng sủa để shop chúng tôi noi theo. Tuổi thơ của công ty chúng tôi đều gắn kỷ niệm về ông nước ngoài với chiếc xe đạp mà ông vẫn thường giỏi đi, những mẩu chuyện ông thường xuyên vẫn kể.

Bạn đang xem: Chiếc xe đạp cũ

Một buổi chiều cuối tuần, cơn mưa đầu hạ phơ phất rơi từng hạt vơi giữa không khí hối hả của thành phố giờ rã tầm. ở ngoài đường ai nấy hồ hết chạy thật nhanh về nhà. Ngồi bên trên xe bus, liếc qua ô cửa kính, tôi bỗng nhiên thấy lòng bổi hổi khi bắt gặp hình ảnh người ông trán lấm tấm các giọt mồ hôi đang chở đứa cháu nhỏ trên chiếc xe đạp điện cũ. Ánh đôi mắt trìu mến của một người ông cùng sự vô tư của cô bé bỏng khiến tôi ghi nhớ về tuổi thơ, về ông ngoại, các kỷ niệm đẹp tươi đó lại ùa về trong tâm trí tôi, lòng tôi luôn luôn ao cầu được quay trái lại thời gian, mẫu thời tôi còn nhỏ tuổi vô lo, vô nghĩ, hằng ngày được ông ngoại đưa tới trường trên chiếc xe đạp điện bình yên cho lạ.

Ông ngoại bao gồm một chiếc xe đạp màu xanh, chiếc xe đạp điện ấy đã tất cả từ bao giờ? Tôi cũng không biết. Chỉ nhớ là từ hồi tôi còn nhỏ, vẫn thấy ông ngoại đi chiếc xe đó rồi. Nhớ ngày xưa, mẫu xe của ông còn mới nhìn trông cực kỳ đẹp, nó có greed color lá cây, nhãn hiệu Thống Nhất. Vành xe được thiết kế bằng nhôm sáng bóng xen kẽ là các cái nan hoa bởi thép, lặng xe bao gồm màu đen được đính chặt vào khung xe. Dòng xe nhìn có vẻ mỏng tanh manh dẫu vậy cùng với thời gian chiếc xe đạp cũng đã quen sự cứng rắn của đôi bàn tay ông nên cũng đã tôi luyện đến nó vẻ cứng cáp, khỏe mạnh hơn. Chẳng thấy thủng bao giờ. Ông ngoại là 1 trong người rất biết phương pháp giữ gìn vật dụng của mình, như chiếc xe đạp ông rất cẩn thận lau chùi từng tí một nên lúc nào nó cũng sáng bóng.

Ông nước ngoài tôi trong năm này đã ngoài tám mươi tuổi, dáng người cao vừa phải, khuôn mặt những nếp nhăn in hằn của các ngày tháng nặng nề khăn, đau đớn trong trong thời điểm ông đi chiến trường, những quá trình đồng áng vất vả. Nhìn cửa hàng chúng tôi khôn khủng và cứng cáp đó cũng là lúc tuổi tác ông cũng dần cao. Khuôn mặt vuông chữ điền, nước da trùng xuống sạm lại, đuôi đôi mắt lại đầy đều vết chân chim, nhưng trông đôi mắt ông vẫn khôn cùng sáng, tinh anh và còn rất đẹp lão. Khi chú ý thấy các cháu nụ cười ông lúc nào cũng thường trực trên môi.

Nhớ hồi tôi còn nhỏ, do cha mẹ bận quá trình nên ông nước ngoài vẫn thường xuyên là người đưa tôi đi học trên chiếc xe đạp của ông. Thời đó, dòng xe trực thuộc vào các loại thời thượng, kiểu thanh thanh, cặp vành lá và dòng tay lái cong cong. Dù mưa hay nắng, cái xe vẫn bền vững cùng ông trải qua thời hoa niên đầy hoa mộng.

Xem thêm: 10 Cách Xếp Hình Yoga Tập Thể Để Có Những Hình Ảnh Yoga Nhóm Đẹp Nhất

Nhà tôi cạnh bên ông ngoại, hầu hết như thường xuyên lệ sáng nào ông cũng sang call tôi dậy, giúp tôi sẵn sàng sách vở, vật dụng cần thiết, bữa sáng rồi lại đưa tôi tới trường trên mẫu xe Thống độc nhất màu xanh. Ngôi trường học phương pháp nhà tôi khoảng chừng năm kilomet, tuyến đường đó siêu đẹp không xẩy ra ổ kê hay ổ voi, con đường xá ít xe cộ. Ngồi trên xe ngắm các cảnh vật phía hai bên đường đẹp cho nao lòng. Ngày trước, lấp ló chỉ bao gồm một vài căn nhà mặt đường, cầm cố vào đó là số đông thửa ruộng bao la thẳng cánh cò bay, phần đa hàng lau sậy cao quá đầu tín đồ mọc tua tủa phía 2 bên lề đường, không gian thật trong lành, thoải mái và dễ chịu và yên ổn bình sống làng quê. Từng ngày đưa tôi đi học, ông lại đề cập chuyện mang lại tôi nghe, những mẩu chuyện về ngày xưa cũ, cái thời ông còn trẻ đề nghị đi kháng chiến xa nhà, gian khó vất vả nơi đất khách hàng quê người. Ông kể: Ngày xưa, nước ta bị xâm lược, với niềm tin yêu nước dưng trào trong trái tim ông cùng nhiều thanh niên trong xóm xung phong ra chiến trường miền Nam cứu vớt nước. Bà nghỉ ngơi nhà một mình vất vả nuôi nấng bác tôi, lo từng miếng cơm, manh áo. Có khá nhiều bữa, trong chum chỉ với chút ít gạo, bà toàn phải lấy khoai, sắn độn vào gạo làm bếp cơm. Cuộc sống đời thường thiếu thốn, đông đảo món ăn uống xoay quanh bé ốc, con cua, con cá ăn cho qua bữa. Gồm có hôm, bà không nhờ vào được fan trông bé còn bắt buộc địu cả nhỏ đi xúc cá rô bên cạnh đồng trong thời tiết nắng cháy da, cháy thịt. Ông nhắc một lúc, tôi nghe giọng của ông ngoại khá run run như mong muốn khóc lúc nhớ lại rất nhiều kỷ niệm 1 thời về trong thời điểm tháng lịch sử hào hùng đầy biến động của dân tộc. Ông nói tiếp: Vì lúc bấy giờ còn nghèo, đơn vị tranh vách đất, mái lợp bởi rạ, vách được làm từ bùn nhão bện với rơm khô, nền móng bởi đất đắp. Nhiều lần bà phải quốc bộ cả chục cây số đi vào những làng, phiên bản mang gần như bộ xống áo mới đi đổi mang thóc, từng một bộ áo quần đổi được một tạ thóc. Nhờ những lần trao đổi như vậy mà lại nhà bao gồm gạo để ăn. Mọi món nạp năng lượng thường ngày phần đông là cá rô đồng. Mỗi một khi xúc được cá thường có tác dụng món cá kho, mặn chát, một miếng cá kho nạp năng lượng được cả bữa cơm. Các các bước nhẹ tới việc nặng các đến tay bà, từ các việc nhà đến sự việc ruộng đồng phần đa làm thoăn thoắt. Cuộc sống đời thường cơ rất là vậy, nhưng mà bà vẫn lạc quan, tảo tần sớm hôm với các bước không ca thán một lời. Vày vậy ông yêu mến bà lắm, lúc nào cũng chỉ ý muốn sao cho đất nước được chủ quyền để ông quay về với gia đình nhỏ.

Ngày đó chưa có điện, cũng chưa xuất hiện điện thoại như bây giờ, mọi tin tức liên lạc đều cần chuyển bởi thư tay, gồm khi cả tháng bắt đầu tới. Mãi mang đến năm 1975 nước nhà được giải phóng, ông ngoại được quay trở về nhà chăm sóc bà thao tác làm việc đồng áng, chẳng bao lâu đón nhận thêm thành viên mới đó là chị em tôi. Sau này còn có một chút vốn các cụ mở bán sản phẩm tạp hóa. Phần đa món sản phẩm & hàng hóa chỉ toàn là muối, đường, dầu hỏa. Cứ mỗi buổi tối thắp đèn dầu, đóng góp từng túi muối, túi đường, để cung cấp trang trải giá cả hàng ngày. Sau khá nhiều năm buôn bán, cũng tích lũy được chút tiền để sở hữ chiếc xe đạp điện cho dễ dãi việc đi lại, đàm phán hàng hóa. Hồi đó, có xe đạp được mang lại là bao gồm điều kiện mới mua được, trong xóm chỉ tất cả mỗi một chiếc xe đạp điện là của ông ngoại, hàng xóm thi nhau sang xem chiếc xe đạp mới, ai nấy phần đa khen nức lời tỏ vẻ ngưỡng mộ, luôn ghi nhớ chúc mừng.

Bánh xe vẫn cù vòng thật đều, vẫn cù theo những mẩu chuyện ông kể, lưng áo ông đang lấm tấm những giọt mồ hôi từ dịp nào, tôi cúi đầu áp phương diện vào sống lưng áo của ông, cảm nhận được sự vất vả, nhọc nhằn mà ông đã từng trải qua. Tôi lại càng thương yêu ông hơn, không quản ngại mặt đường xa, ngày nắng cũng giống như ngày mưa vẫn chuyển đón tôi tới trường đúng giờ, ko bỏ 1 trong các buổi nào.

Nhớ có buổi chiều, đúng giờ tôi rã học, cả bầu trời mang một màu xám xịt, không có lấy một gợn mây. Chắc hẳn rằng mây vẫn tan nhuyễn ra và tủ trùm cả vòm trời. Bầu trời ban đầu có rất nhiều đám mây black kéo đến, tôi thấy dáng ông lấp ló đằng xa sẽ đạp xe tiến về phía tôi rất cấp tốc như thể ông đang làm việc đua cùng với cơn mưa, bầu trời càng thời điểm càng black hơn hồ hết đám mây đen ồ ạt kéo tới, đa số hàng cây mặt đường gió tiến công xao xác, new đầu chỉ với cơn gió dịu giờ sắp trở nên cơn bão, cây cối bên con đường như sắp tới bị quật ngã. Gió thổi mạnh, thốc đám bụi cất cánh lên cao. Gió như vỗ vào mặt, luồn vào tóc tôi, những người dân đi mặt đường cũng vội vã chạy mưa. Cả đầy đủ cây người thương kết trước cổng ngôi trường cũng không chống chịu nổi sức gió mà phải lìa xa các chiếc lá tiến thưởng của mình, đông đảo cành cây khô rơi lả tả xuống mặt khu đất gãy thành từng mảnh. Vậy nhưng mà ông vẫn rất dũng mãnh đạp xe chạy về phía tôi nhanh nhất có thể có thể. Tôi xúc cảm lúc đó ông đạp rất cấp tốc như chiếc xe đạp điện được gắn thêm thêm vật dụng vậy. Chắc vị sợ tôi bị ướt mưa. Mưa ban đầu lớn hơn, mưa như loại trừ nước đập vào bạn chan chát. Dù cực kỳ mệt tuy thế vẫn cầm cố đạp về mang lại nhà, trên tín đồ ông ướt như con chuột lột, trong số ấy có toàn quốc mưa xen lẫn vào đầy đủ giọt mồ hôi. Tôi chú ý lên, ông như 1 người khổng lồ che chắn hết đầy đủ bão giông cho con cháu gái bé xíu bỏng.

Đến tận bây giờ, mặc dù chiếc xe sẽ cũ nhưng mà ông cố định không cung cấp nó, ông nói: chiếc xe đang đi thuộc ông rất rất lâu nó như người bạn tâm giao của ông cùng ông trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Hằng ngày thức dậy ông phần đa đạp xe đi bè lũ dục với khuôn mặt vui tươi. Nhờ rèn luyện mỗi buổi sáng, mà lại đến bây chừ dù đã ko kể tám mươi tuổi ông ngoại vẫn hết sức khỏe mạnh, không bé đau. Buổi sáng, ông hay đi tập thể dục bởi xe đạp, còn buổi chiều ông thường đánh đấm xe ra cánh đồng xã để cắt cỏ đến cá, chú ý từ xa tôi chỉ chú ý thấy bóng hình mờ mờ của ông đã lúi húi cắt cỏ, mấp mô giữa bụi cây cao ngang đầu người, mỗi ngày cắt khoảng 2 bao cỏ nhồi làm sao cho thật chặt rồi đến lên xe đạp điện chở về. Tôi cứ nhìn mãi bóng dáng ấy đi bên trên chiếc xe đạp cũ, cái xe đạp nối liền với ông đến nỗi ko ngày làm sao là ông vứt nó một mình cả. Nếu có câu hỏi gì đi đâu xung quanh quanh ông không nhờ đến nhỏ cháu gửi ông đi nhưng ông tự bản thân đi xe pháo đạp. Những lần bắt gặp ông đạp xe vất vả, tôi hỏi: tại sao ông lại không chào bán chiếc xe đạp cũ này đi sở hữu chiếc xe đạp điện điện để đi lại đến đỡ vất vả? xuất xắc ông bảo con cháu chở đi? Ông nói: Chiếc xe đạp điện này sẽ đi thuộc ông mấy chục năm rồi không thích bán, vừa để làm kỷ niệm vừa đi thể dục cải thiện sức khỏe, cháu thấy đó nó còn giúp ông làm được bao nhiêu việc nữa mà.

Qua mấy chục năm ông sử dụng chiếc xe pháo giờ đã cũ, sườn xe cộ bị tách bóc lớp sơn bên ngoài, bạc tình phếch nhưng vẫn còn đấy dùng tốt. Thảng hoặc có người giữ xe giỏi được như ông ngoại, sau từng nào năm ông vẫn bảo quản chiếc xe đó hết sức tốt, ông coi chiếc xe như báu vật, để riêng ra một góc sinh hoạt trong nhà, ngày nào thì cũng mang ra dọn dẹp sạch sẽ.

Nhịp sống hàng ngày vẫn diễn ra, phương tiện dùng để làm phục vụ mang lại đời sống ngơi nghỉ của bé người mở ra càng nhiều. Nhưng ông vẫn trung thành với chủ với chiếc xe đạp điện cũ ngày nào. Đối cùng với ông, chiếc xe đạp điện đó là 1 trong thứ đặc biệt không thể nắm thế. Chiếc xe đạp điện ấy đã đi qua bao nhiêu năm sương gió, nắng mưa, trải qua bao nhiêu ổ gà, ổ voi, cùng ông trải qua bao thăng trầm của cuộc sống đời thường cũng không ít sự thay đổi. Nhưng đó là chiếc xe đạp điện ông vô cùng trân quý, cùng ông trải qua bao nhiêu năm tháng, qua những tuyến phố mòn, chiếc xe đạp ấy vẫn rất phổ biến thủy, thầm lặng mặt ông như người các bạn già.