Đôi bàn tay ước nguyện

Vào thay kỷ 15, tại một ngôi làng nhỏ tuổi gần Nuremberg có một gia đìng rất đông con. 18 người con! Để kiếm đủ thức ăn đem lại hằng ngày cho bọn trẻ, ông bố – một tín đồ thợ kim trả – sẽ phải thao tác vất vả ngay gần 18 tiếng hàng ngày và chẳng từ ngẫu nhiên công bài toán gì bạn trong buôn bản thuê ông.

Bạn đang xem: Bàn tay cầu nguyện

Mặc cho dù sống trong cảnh thuộc quẫn, hai tín đồ con mập Albrecht với Albert vẫn ấp ôm một ước mơ rất đẹp đẽ: cả nhị đều ý muốn theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật, nhưng mà thật đáng bi thảm vì người thân phụ sẽ chẳng bao giờ có thể kiếm đầy đủ tiền nhằm gửi chúng ta đến học viện ở Nuremberg. Sau rất nhiều đêm lâu năm cùng đàm luận trên dòng giường chật chội, hai bằng hữu nghĩ ra được một cách: họ vẫn gieo đòng xu, người thua đang xuống thao tác trong hầm mỏ gần công ty kiếm tiền nuôi fan kia suốt thời hạn ở học viện, cùng sau 4 năm tín đồ được học trước sẽ yêu cầu lo tiền học cho người còn lại, mặc dầu đó là chi phí lời phân phối tranh, tuyệt nếu phải là chi phí lương của công nhân hầm mỏ.

Họ bên nhau gieo đồng xu. Albrecht win và lên đường đến Nuremberg. Albert bước đầu chuỗi ngày vất vả nhọc nhằn trong hầm mỏ cùng suốt 4 năm mọi đặn gởi mang lại khoản tiền lương ít ỏi. Tại học viện, tranh của Albrecht được nhận xét như một bước bỗng nhiên phá. đông đảo bức khắc, mộc chạm, tô dầu của anh vượt xa những giáo sư thọ năm. Đến lúc tốt nghiệp, Albrecht đã hoàn toàn có thể kiếm được đều món tiền mập nhờ chào bán tranh.

Khi Albrecht quay trở lại làng, gia đình Durer tổ chức một trong những buổi tiệc khủng mừng sự thành công xuất sắc của phái mạnh hoạ sĩ trẻ. Sau bữa tiệc dài thịnh biên soạn đầy tiếng cười với tiếng nhạc, Albrecht vực dậy nâng ly về phía tín đồ em trai làm việc cuối bàn tỏ lòng biết ơn trong năm tháng hi sinh thầm lặng để anh vun đắp cho tham vọng nghệ thuật.“Và bây giờ, Albert, em trai yêu thương quí của anh ý – Albrecht trìu mến nói – đã đến lúc em đổi mới ước mơ của chính bản thân mình thành hiện tại thực. Hãy cho Nuremberg, anh đã lo tiền học mang đến em”.

Tất cả mọi bạn đều trở lại phía cuối bàn khu vực góc phòng. Albert ngồi đó, nước đôi mắt ràn rụa trên gương mặt nhỏ xíu gò xanh xao, chỉ có thể nghẹn ngào: “Không…không…không…”.

Cuối cùng, Albert vệ sinh nước mắt đứng dậy, chú ý khắp lượt những người dân anh yêu thương rồi gửi tay ôm mặt khẽ nói:– Ôi không anh ơi, đang muộn mất rồi. Em cần thiết đến Nuremberg được nữa. Hãy nhìn xem, hầu hết tháng năm nghỉ ngơi hâm mỏ đã hủy diệt đôi tay em. Từng ngón tay đa số đã dập nát không bên dưới một lần, và cách đây không lâu tay bắt buộc em lại bị chứng thấp khớp hành hạ, mang đến nỗi chẳng thể nâng ly chúc mừng anh thì làm nsao hoàn toàn có thể cầm cọ vẽ phần đa đường nét tinh tế và sắc sảo trên form vaỉ trắng. Anh ơi, sẽ quá muộn rồi…Lịch sử sẽ lùi vào quá khứ rộng 450 năm, tính đến bây giờ, hàng trăm bức chân dung, tranh màu nước, tranh than chì, tranh tự khắc gỗ và khắc đồng… của Albrecht Durer đã có treo ở rất nhiều Viện bảo tàng lớn số 1 thế giới. Bạn ta đề cập lại rằng vào một trong những ngày nọ, để tỏ lòng hàm ơn đức hy sinh cao tay của tín đồ em trai, Albrecht đã kiên trì tái hiện tại từng con đường nét của đôi tay không còn lành lẽ áp vào nhau, với các ngón tay xương gầy hướng lên trời. Ông điện thoại tư vấn bức tranh của chính bản thân mình đơn giản chỉ với “Hands”, cơ mà cả quả đât ngay lập tức đón nhận kiệt tác thẩm mỹ này với đặt tên của món quà tình yêu ấy là “The praying hands”. Nếu gồm dịp các bạn được thấy bạn dạng sao của cửa nhà xúc hễ này, hãy dành chút phút lắng hồn mình nhằm tự nhủ rằng: tác phẩm thẩm mỹ và nghệ thuật ấy được kết tinh từ bỏ bàn tay không hẳn chỉ của một tín đồ và hãy nhìn lại lần sản phẩm hai. Nó vẫn nói với các bạn rằng, không tồn tại ai, chắc chắn là không bao gồm ai, hoàn toàn có thể thành công 1 mình bao giờ!

*

Tiểu sử Albrecht Dürer

Albrecht Dürer tuyệt Albrecht Duerer, còn được viết là Albrecht Durer, sinh ngày 21 tháng 5 năm 1471 trên Nürnberg (Đức), mất ngày 6 tháng 4 năm 1528 tại Nürnberg (Đức), là 1 trong những họa sĩ, một đơn vị điêu khắc, một định hướng gia về thẩm mỹ và nghệ thuật nổi tiếng ngơi nghỉ châu Âu. Dürer là một trong những nhà nghệ thuật và thẩm mỹ lớn trong thời kỳ của chủ nghĩa nhân đạo (tiếng Anh: humanism) và phong trào cải cách.Ngay từ bỏ thời còn trẻ em ông đã cần theo phụ vương vào xưởng nhằm học nghề thợ kim hoàn. Bức từ họa phân phối thân cơ mà ông vẽ trên giấy tờ da (parchment) vào khoảng thời gian 1484 với tranh Đức bà mẹ Maria với nhì thiên thần vào thời điểm năm 1485 là lên đường từ thời hạn này.

Từ cuối năm 1486 cho đến năm 1490 ông học và thao tác làm việc cho họa sĩ Michael Wolgemut tại Nürberg. Theo rất nhiều dấu hiệu thì Dürer đang tham gia vào công việc phát thảo quyển “Sử biên niên thế giới Schedel” (phát hành năm 1493). Trong khi Dürer cũng đã học hỏi ở các nhà khắc sắt kẽm kim loại thời bấy giờ đồng hồ (như Martin Schongauer).

Từ năm 1490 mang đến năm 1494 Dürer đi du ngoạn qua vùng lưu vực sông Rhein. Hành trình của chuyến đi chu du trước tiên trong 3 chuyến du ngoạn xa của ông không được biết chính xác. Rất có thể ông đang đi tới Hà Lan xuất xắc trung lưu sông Rhein trước lúc ông về mang lại vùng Elsaß (tiếng Pháp: Alsace) vào khoảng thời gian 1492, ở khu vực mà ông không kịp gặp gỡ gỡ Martin Schongauer đã qua đời vào trong ngày 2 tháng hai năm 1491 tại Colmar. Sau đấy ông đi về Basel (Thụy Sĩ).

Xem thêm:

Năm 1494 ông cưới Agnes Frey, phụ nữ của một gia đình khá mang ở Nürnberg. Trong thời gian sau đó cho tới 1500 ông đã chế tác một loạt tranh cảnh sắc vẽ màu nước bé dại với các đề tài làm việc Nürnberg hay hình ảnh từ các chặn mặt đường trong chuyến đi Venezia (Ý) bắt đầu vào tháng 10 năm 1494. Mon 5 năm 1495 ông về bên lại Nürnberg.

Trong số những tác phẩm trước tiên của Dürer sau khi ông quay trở lại từ Ý phải nói đến “Chân dung một người bọn ông trẻ” (1507) hiện lưu trữ trong Viện bảo tàng lịch sử nghệ thuật (Kunsthistorische Museum) làm việc Wien (Áo). Cũng cùng trong thời hạn này ông vẽ bức ảnh khỏa thân “Adam cùng Eva”. Trong hai năm 1507 và 1508 ông vẽ bức tranh vì Tuyển hầu tước đoạt Friedrich chí lý đặt vẽ cho nhà thờ ở Wittenberg (Đức), hiện thời cũng vào Viện bảo tàng lịch sử nghệ thuật tại Wien.

Sau đó Dürer bắt đầu tác phẩm lừng danh “Thăng thiên cùng Đăng quang đãng Maria” nhưng nhà quý tộc Jakob Heller ngơi nghỉ Frankfurt am Main (Đức) sẽ đặt ông vẽ cho thánh địa dòng Dominican (tiếng La tinh: Ordo Praedicatorum) tại Frankfurt am Main. Cửa nhà này đã mang đến cho nhà thời thánh một nguồn thu nhập bự khi các người xem tranh đề xuất chi tiền vào cửa. Sau thời điểm Hoàng đế Rudolf II không thâu tóm về được mặc dầu đã ngỏ ý ao ước trả số tiền là 100.000 Gulden, bức ảnh này được Công tước đoạt Maximilian I của Bayern thâu tóm về với giá 1.000 Thaler vào khoảng thời gian 1613. Trong vụ cháy nổ lớn ở lâu đài München vào thời điểm năm 1673 bức ảnh này đã trở nên hư hại một phần. Một bạn dạng sao của Paul Juvenel hiện tại đang ở trong lâu đài Saalhof nằm trong Viện Bảo tàng lịch sử vẻ vang tại Frankfurt am Main lân cận hai bức ảnh cánh vẫn tồn tại giữ được.Trong khoảng thời hạn 1509 mang lại 1516 (có thể là 1511) ông biến đổi bức họa nổi tiếng trên mộc “Tôn vinh Thiên Chúa cha Ngôi của các thánh”, lên đường là đến nhà nguyện sinh sống Landau (Đức) nhưng kế tiếp (khoảng 1600) được Hội đồng Nürnberg bộ quà tặng kèm theo cho hoàng đế Rudolf II. Ở phía dưới của bức tranh Dürer đang tự vẽ mình là 1 nhân vật nhỏ dại cầm một cái bảng mang loại chữ giờ đồng hồ La tinh. Bây giờ bức tranh này được rao bán trong Viện bảo tàng lịch sử dân tộc nghệ thuật sinh sống Wien.

*

Back in the fifteenth century, in a tiny village near Nuremberg, lived a family with eighteen children. Eighteen! In order merely lớn keep food on the table for this mob, the father and head of the household, a goldsmith by profession, worked almost eighteen hours a day at his trade và any other paying chore he could find in the neighborhood.

Despite their seemingly hopeless condition, two of Albrecht Durer the Elder’s children had a dream. They both wanted to lớn pursue their talent for art, but they knew full well that their father would never be financially able to lớn send either of them toNuremberg lớn study at the Academy.

After many long discussions at night in their crowded bed, the two boys finally worked out a pact. They would toss a coin. The loser would go down into the nearby mines and, with his earnings, support his brother while he attended the academy. Then, when that brother who won the toss completed his studies, in four years, he would tư vấn the other brother at the academy, either with sales of his artwork or, if necessary, also by laboring in the mines.

They tossed a coin on a Sunday morning after church. Albrecht Durer won the toss & went off lớn Nuremberg. Albert went down into the dangerous mines and, for the next four years, financed his brother, whose work at the academy was almost an immediate sensation. Albrecht’s etchings, his woodcuts, & his oils were far better than those of most of his professors, & by the time he graduated, he was beginning to lớn earn considerable fees for his commissioned works.

When the young artist returned lớn his village, the Durer family held a festive dinner on their lawn to celebrate Albrecht’s triumphant homecoming. After a long & memorable meal, punctuated with music and laughter, Albrecht rose from his honored position at the head of the table to lớn drink a toast khổng lồ his beloved brother for the years of sacrifice that had enabled Albrecht to fulfill his ambition. His closing words were, “And now, Albert, blessed brother of mine, now it is your turn. Now you can go khổng lồ Nuremberg khổng lồ pursue your dream, and I will take care of you.”

All heads turned in eager expectation khổng lồ the far end of the table where Albert sat, tears streaming down his pale face, shaking his lowered head from side to lớn side while he sobbed & repeated, over & over, “No …no …no …no.”

Finally, Albert rose & wiped the tears from his cheeks. He glanced down the long table at the faces he loved, và then, holding his hands close to his right cheek, he said softly, “No, brother. I cannot go to Nuremberg. It is too late for me. Look … look what four years in the mines have done to my hands! The bones in every finger have been smashed at least once, & lately I have been suffering from arthritis so badly in my right hand that I cannot even hold a glass to return your toast, much less make delicate lines on parchment or canvas with a pen or a brush. No, brother … for me it is too late.”